
“Mặt sứa gan lim” khen kiểu người nào?
Có người trông mềm mỏng, nói năng nhỏ nhẹ, nhưng đến lúc phải đứng ra thì không lùi một bước. Người xưa gọi hạng người ấy bằng bốn chữ.
Kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam: giải nghĩa đen, nghĩa bóng, bài học và cách vận dụng trong đời sống.

Có người trông mềm mỏng, nói năng nhỏ nhẹ, nhưng đến lúc phải đứng ra thì không lùi một bước. Người xưa gọi hạng người ấy bằng bốn chữ.

Lúc thì ăn không hết, lúc lại chẳng có gì. Người xưa gọi nếp sống thất thường ấy bằng bốn chữ rất gọn.

Bốn chữ Hán-Việt vẽ lại cảnh một người ra đường có kẻ dẹp lối phía trước, có người xúm quanh phía sau — và giọng nói thường không phải giọng khen.

Lửa đang cháy mà đổ dầu vào thì chỉ có bùng to hơn. Người xưa mượn hình ảnh ấy để gọi tên những lời nói làm mâu thuẫn từ âm ỉ hoá thành đám cháy lớn.

Mua dây buộc mình chê kiểu người tự bỏ tiền, bỏ công rước về thứ trói chân trói tay chính mình. Hiểu câu này để biết dừng trước khi gật đầu.

Không vườn nào có hai cây nở hoa giống hệt nhau, cũng không có hai gia đình giống nhau. Câu tục ngữ này là lời can một thói quen rất phổ biến: đem nhà mình ra đ

Câu tục ngữ này không hề nói Bụt kém thiêng. Nó nói về mắt người: cái gì ở ngay bên cạnh thì ta quen mắt, và quen mắt thì hay quên mất giá trị.

Năm thì mười hoạ chỉ những chuyện hoạ hoằn lắm mới xảy ra một lần. Câu nói ngắn ấy gợi ra một bài học không nhỏ về sự đều đặn.

Xếp học trò ngay sau quỷ và ma, người xưa không hề mắng nặng lời. Đó là cách nói vừa kêu ca vừa mỉm cười trước cái nghịch của tuổi mới lớn.

Ăn miếng trả miếng là lối đáp trả ngang bằng của người Việt. Câu nói ấy vừa chứa sự sòng phẳng, vừa ẩn một vòng xoáy khó dừng.